Weblog

Saturday, 01 May 2010

  • Ngày hôm nay.

    Ngày hôm nay,  một ngày phải nói là ...mệt, thật sự mệt...nhưng vui... cũng thật sự vui.

     

    Sáng sớm thức dậy, ah mà không, vừa mới ngủ, đã bị dựng dậy ...đi họp lớp. Mà sao cái lớp ta buồn cười quá đi. Ai đời hẹn nhau cả một buổi tối để bàn kế hoạch mà thấy ngồi uống trà đá, cắn hạt dưa, nói dăm ba câu đến là ...buồn cười ... rồi đi về. Chậc, lần nào chả thế,  hẹn nhau 8h ở cổng trường nha!!! Rồi ra đó mà lại ngồi cãi nhau: giờ đi đâu chúng mày??? Thật tui cũng tới bó tay bó chân bó cả người. Hậu quả là kéo nhau đi hết hàng này quán khác ngồi bàn tán. Rồi thì cũng đập bàn một cái. Quyết tâm đi Suối Mỡ ! Mà có đứa nào biết đường không - đường ở mồm !!! :)) Vậy là đi, may mà đi nhanh không có chút nữa tính bàn lùi giờ. Rồi thì lần mần cũng phải 12h mới đi được, can tội còn tính cho cái anh dạ dày. hehe.

    Ta đã lên đường, bản đồ cũng ở mồm luôn. Vừa đi vừa than, đứa nào bảo 20km đánh chết giờ, sao đi mãi không tới.... nhưng mà vẫn đi. Đi bạc cả mặt, cái mặt mình thì chỉ muốn gục xuống ngủ giấc vậy mà cũng phóng 60km/h. Thật là kinh khủng! Ta có phải là ta không? Mặc dù đã được rèn luyện trên cái con đường Nguyễn Trãi thật là thảm hại nhưng vẫn không địch nổi với ngày hôm nay. Tới nơi mà mặt mũi tái nhợt, tay chân tê không nhúc nhích được. Nhưng tới nơi lại quên sạch. Oh, dù gì bây giờ cũng biết chỗ đi rồi.

    Ôi, khung cảnh cũng thật là ...không đẹp cho lắm. Hơi bụi một chút nhưng vẫn mún đi. Đã đi khi nào đâu mà bik. Thì thấy nói sông suối cũng thích lắm rồi. Chứ cho tui đi ăn uồng thì cũng bye luôn. Gì mà lúc nào cũng ăn. Lúc nào mà chả phải ăn. Oh mình nói cái gì ấy nhỉ. hahaha. Rồi đó nha. Xong cái vụ quan trọng nhất nha. Giờ chỉ còn xách đồ mà leo thôi. Thất vọng mãi một điều là đi với cái bọn ....lười quá!!! chỉ chăm cái mồm thôi. Đi được chút thì kêu hem đi nữa. có 3500m nữa thôi mà.....Vậy mà vẫn không thắng được cái lũ ...lười đi chăm ăn. hahaha. Đành vác đồ xuống cái suối ở dưới ngồi ăn vậy. hehe.

    Cái đoạn này mới gọi là ngộ ngộ này. Đúng là nói : miếng ăn là miếng nhục cũng có chỗ đúng cơ. Ăn gì mà ngồi ở mấy chỗ cây cối rồi đá núi không à. Vứt đồ xuống rồi chia thôi, không bàn không ghế. Mỗi đứa hai ba tay cầm đồ, còn chưa tính cầm để ăn chung nữa chứ. Mình chơi luôn cái túi bimbim to đúng làm bàn luôn. Một tay cầm bimbim này, một tay cầm nước rót cho chúng nó này, còn con Hà Thổ thì bón...bánh mì cho mềnh,con Lợn bón...nước, mẹ Hảo chịu trách nhiệm...vứt rác hộ mình. hehe. Khéo mình VIP nhất chỗ đó á. Rồi ăn nhanh ăn chóng, mấy đứa rủ nhau xuống suối cái, mang tiếng đi Suối Mỡ mà chân chưa chạm tý nước suối nào. :)). Thế rồi cũng xuống, tạo dáng vài kiểu ảnh. Ủa, mà sao cái máy điện thoại của chúng nó kỳ dữ vậy. Nhìn trên máy đẹp hết hồn mà lúc gửi cho mình thì như ảnh phục chế. Thật là... chẹp chẹp.

    Ôi thế là hết chuyến đi rồi. Lại phóng xe về nhà, bạc mặt tê chân lần nữa cho đã. Đi thế mà về tới nơi cũng đến 4h chiều. Nói ra là đi hít..bụi ở đường là chình. haha.

     

    Ngày hôm nay, một ngày mà mình cũng thấy vui và lạ với cái hạnh phúc đơn giản.... ở nhà với mẹ.

    Có như mọi khi, cứ đi chơi như vậy là mình về chỉ có lăn ra ngù. Nhất là lại không ngủ cả đêm hôm qua. ( ah không, có ngủ được 3 tiếng thì phải). Thế mà hôm nay mình cũng định vậy, nhưng thiệt may là có người hàng xóm lâu không gặp sang chơi. Ôi, thiệt tình, mình cũng chẳng nhớ là ai, thì cũng cười cười nói nói vậy thôi, vừa nói vừa nghĩ: đây là ai ta??? Ừa, mà nghĩ lại thấy hôm nay có khi mình được khen nên tình cả người, không có muốn đi ngủ nữa. Người ta khen mình giống Tăng Thanh Hà mới .... sợ chứ!!! ( gớm, Tăng Thanh Hà có mà xách dép cho mình. hahaha. Sr các bạn fan nhá, câu nói trên chỉ mang tính minh họa). Mà gì chứ, lại còn kêu mình đi đóng phim đi. Uhm,  cái này cũng có nghĩ tới, đợi một ngày nào đó không xa...mà không biết có xảy ra hay không, mình sẽ âm mưu thủ vai chính trong một bộ phim có... cô Kim này, chị Tâm này. hihi. Ôi, lại tán phét bay đi đâu rồi. Hạ cánh an toàn cái nào. Đúng rùi, tới cái đoạn này, mình ngồi nghe khen nhiều quá cũng chán cả tai. Căn bản không quen nghe khen. Vậy là mình đi...nặn bánh trôi. Thích cái vụ này! Mẹ mình thật là ít khi làm mấy cái món ba lăng nhăng như vậy. Mà thực sự mình rất thích được làm như thế. Bạn bè mình được mẹ chúng nó làm cho mấy món như vậy suốt. hihi. Ghen mà, cuối cúng cũng được như chúng nó, dù có khi chỉ có một lân. ^^.  Phải nói là cái buổi chiều vui nhất từ khi mình đi ĐH về nhà. Mình nặn bánh với mẹ, bắt bố đi mua bánh đa cho mình. ( mang cho bọn ở lớp mà! ) Về nhà có mấy cái bị vỡ, kêu bố mang ra ăn đi. hihi. Mua 15 còn có 10 cái để mang đi. Đúng là,,,chỉ có bố con mình nhỉ. Bỗng dưng thấy yêu....yêu bố thế, yêu gia đình thế. Giá như ngày nào cũng vậy nhỉ. Nói tới đây lại khóc mới sợ chứ. Khóc chi em...Thôi, đừng có vậy nữa mà. Lớn rồi chứ có phải con bé cấp 3 đâu?...rồi cả một bữa tối thiệt vui nữa, mình bón bánh trôi cho ông. Nghĩ tới ông là....lại nghĩ tới bà. Nhớ bà, nhiều lúc nhớ kinh khủng. Nhớ đến nỗi kề ra bà có hiện về ngồi nói chuyện với mình cũng được, chẳng thấy sợ nữa. Nghĩ mà cũng buồn cười cơ, hôm nay ông khoe mình là ông còn có mỗi một....chiếc răng! Lại làm mình nhớ đến bà, nhớ cái tối hôm nào nhìn thấy bà bỏ răng giả...trông buồn cười. .....

     

    Ngày hôm nay, kết thúc một ngày thật dài, thật lạ, thật vui, lại là một buổi đi ăn uống. Chỉ có thế trở lên !!!

    Nhưng hôm nay mình thấy sao á. Dường như mình như đang cố gắng sống để giữ những niềm vui, những nụ cười, những phút giây thoải mái như vậy. Bất kỳ một ai rủ đi chơi là không một lời nào ngoài câu đồng ý. Mình đang sợ mọi thứ trôi qua mất. Thời gian đi nhanh lắm lắm. Mình giờ cảm thấy thật sự cần níu giữ lại những phút giây này. Cuộc sống của mình bây giờ quá vội. Một ngày mở mắt ra quay đi quay lại cũng đã đến đêm. Chẳng còn kịp nghĩ mình đang đứng ở đâu, mình đang làm gì cho mình. Nhịp sống cứ xô đẩy con người ta đi vậy thôi. Không hiểu còn có điểm dừng không nữa. Mỗi khi về nhà, là mỗi khi mình bước ra khỏi cái dòng xoáy ấy. Trở về với mình, cái tâm hồn nhạy cảm của mình. Chẳng thế mà lần nào về mà sắp đi cũng mang tâm trạng buồn. (có lẽ cái này bình thường đó). Nhưng rồi cũng chẳng kịp nghĩ đến cái tâm trạng đó nữa, rồi cũng bỏ rơi trên đường mà thôi. Nhiều lúc muốn ngồi một xó mà khóc, chỉ 5' thôi cũng được nhưng cũng không thể. Cả cái bài viết ngày hôm nay, mình cũng đã định viết rất nhiều lần rồi nhưng không viết nổi.

     

    Ngày hôm nay, thôi thế thực sự là một ngày hạnh phúc. Mình đã làm, đã nghĩ, đã có những phút giây vui vẻ. Đôi khi cũng phải tháo cái mặt nạ mà về sống với tâm hồn của mình thôi. Nếu không chắc mình chịu không nổi. Còn bây giờ thì đi ngủ một giấc nha. Hết May Day rồi, lại trở về với công việc thôi.

     

     

     

     

Tuesday, 29 July 2008

  • Thư gửi mẹ !!

    Mẹ thương yêu!!

    Hôm nay là một ngày chủ nhật đẹp trời, nhưng đối với con, nó lại là một ngày ngập tràn nước mắt. Mẹ biết sao không? Chắc mẹ không biết đâu. Con không hiểu tại sao, bây giờ con rất khó chịu với mẹ mỗi khi mẹ nói. Sáng nay cũng vậy, con đang định dậy thì mẹ đẩy cửa phòng con và gọi con dậy.Rồi mẹ bảo con không tốt, suốt ngày chỉ nằm ngủ thôi, mẹ lại kêu con đi học..Mẹ ơi ! tất cả những gì mẹ làm cho con  chỉ có thế thôi à.?

    Từ ngày mẹ sinh con ra, với một câu chuyện khá buồn cười và cũng khác bình thường, cho đến ngày hôm nay, con sắp 17 tuổi rồi. Có lẽ vì vậy mà con cũng là một con bé khác thường.

    Ngày hôm nay, những ký ức trong còn lại tràn về. Con nghĩ về mẹ, về gia đình mình. Nghĩ có lúc thất thật buồn mà cũng có lúc vui.

    Nếu ra ngoài kia và hỏi một ai đó nghĩ gì về gia đình mình, chắc chắn người ta sẽ nói rằng: gia đình mình là nhà gia giáo, giàu có, sống hạnh phúc, sung sướng. Nhưng người ta chỉ nhìn vào một căn nhà to lớn ở một khu phố đông vui, và biết đến ông bà nhà mình thôi. Người ta không sống nên người ta không biết được đâu.

    Con, dù con không biết hết, nhưng ít nhiều gì con cũng biết. Rằng mẹ và bố đã phải vất vả thế nào để nuôi sống gia đình. Ngày xưa, mẹ và bố phải thức đêm thức hôm để làm may, rùi mẹ đi dạy học, bố chữa máy...Cả đến ngày hôm nay, khi cuộc sống đã khá hơn, mẹ vẫn vất vả. Mẹ ơi! không biết có phải vì mẹ sống vất vả như thế nên mẹ không có thời gian để nghĩ sâu sắc hơn về con, về gia đình mình không?

    Mẹ, cũng như bao người khác đều nghĩ con là một con bé sống sung sướng , ăn no mặc đẹp, là một con bé tiểu thư.Nhưng ...sự thật không phải thế đâu mẹ. con sống như vậy, nhưng con thấy nhiều điều trong gia đình mình, con cũng thiệt thòi nhiều lắm.

    Tất cả những gì mẹ làm cho con, là để con ăn ngon mặc đẹp, làm cho con được sung sướng, được học hành, để con không bao giờ phải chịu thua kém người khác. Nhưng không biết, đã có khi nào mẹ nghĩ đến suy nghĩ của con chưa?

    Vậy con nói cho mẹ nhé !! Con thực sự buồn và tủi thân lắm. Con không phải là con bé chẳng biết nghĩ ngợi gì, chỉ biết sống trong sung sướng đâu.Mẹ có nhớ không? Hồi con còn bé, mẹ cho con đi mua váy, phải nói đó là một lần hiếm hoi. Con thích một chiếc váy xoè thật đẹp, giá 72k. Nhưng mẹ không có đủ, mẹ kêu con không mua nữa. Nhưng hùi đó con bé lắm, con chẳng hiểu được, con đòi mẹ phải mua cho con, vậy là bạn mẹ lại phải mua cho con. Rồi có lần, mẹ tát con, làm con bị chảy máu cam, thế là mẹ lại đi lấy nước cho con uống, lấy khăn cho con lau. Có một hôm, khi mẹ đánh con, mẹ bắt côn quỳ gối và quay mặt vào tường, mẹ cầm quạt nan đánh con. Nhưng , hôm sau, con thật bất ngờ, khi mẹ nhìn thấy chân con bị tím bầm và hỏi chân con bị làm sao thế? Con bối rối trả lời rằng con bị bạn làm ngã ở trường. Con không biết mẹ cố tình hỏi con câu đó hay mẹ thực sự quên là mẹ đã đánh con?? Con không tin nổi điều đó. Mỗi lần nhớ đến chuyện này, nước mắt con lại rơi.Con không thể quên được hình ảnh ấy, không bao giờ mẹ ạ. Những đêm con khóc , nhưng mẹ không hề biết để rồi sáng hôm sau, mẹ thấy mắt con sưng lên và mắng con ngủ cho lắm vào.

    Suốt cả một thời ấu thơ, con chưa biết cái cảm giác được bố mẹ kể chuyện trước khi ngủ nó như thế nào. Khi con cầm quyển chuyện "mẹ kể bé nghe" đến bên giường mẹ và bảo mẹ kể chuyện cho con nghe, mẹ bảo con về đi ngủ. Hôm bố bảo cả nhà mình đi ăn sáng, con vui lắm. Nhưng mẹ bảo mẹ không đi, rồi chị cũng không đi. Chưa một lần nào, cả nhà mình đi du lịch cùng nhau. Con cảm thấy thiếu thốn hơn người ta rất nhiều. Mỗi buổi chiều, con ngồi bên cửa sổ và nhìn sang bên kia đường, con thấy bố mẹ bé Hiệu dạy bé chơi cầu lông và đá cầu với bé. Con nhìn mãi và con cười một mình. Thấy bé cười con vui lắm. Con và mẹ cũng có những lúc cười vui, nhưng những phút giây ấy chỉ thoáng qua rồi tắt ngấm.

    Con cũng thấy buồn, khi mẹ và bố không hạnh phúc với nhau. Đành rằng mẹ lấy bố không phải vì mẹ yêu bố, mà do hai gia đình sắp đặt nên bố mẹ không thực sự yêu nhau. Con còn biết, mẹ phải bỏ người mẹ yêu để lấy bố. Rồi vì chuyện gia đình bố, vì ông ốm, bố phải bỏ việc ở HN, và nhà mình chuyển về Bắc Giang. Bố trở thành người không có việc làm. Mẹ chắc cũng giận bố, con thấy mẹ lúc nào cũng khó chịu với bố.Vì bố mà cả gia đình mình khó khăn hơn. Nhưng mẹ nghĩ là bố vui à. Bố cũng buồn lắm chứ, bố cũng muốn chăm lo cho gia đình, không muốn thua kém anh em.Nhưng bố là con cả, vì vậy bố phải làm thế. Mẹ không thể trách bố được. Mẹ nên thông cảm hơn là trách bố.

    Còn chuyện của Trang. Mẹ phải hiểu rằng, chị đã đi lấy chồng, chị ấy có một cuộc sống mới. Và đến lúc chị phải tự lo cho gia đình của chị. Mẹ không cần thiết phải hàng tuần, mang từng hộp đồ ăn, từng túi hoa quả... ra cho chị. Có thể mẹ thương chị hơn con, vì chị phải sống khổ hơn con. Con biết và con hiểu. con cũng rất thương chị. Nhưng mẹ ơi, con và chị là 2 người hoàn toàn khác nhau, mẹ đừng coi con là chị. Mẹ bảo con phải làm giống chị, phải thế này, phải thế kia. Xin mẹ đấy, con là con, còn chị là chị. mẹ đừng áp đặt cái hình ảnh của chị lên con. 

    Không phải vì con ghen với chị, nhưng mẹ không thể quan tâm đến chị thái quá như thế.Còn con, con đi học buổi nào mẹ không bao giờ nhớ, mẹ gọi điện cho cô giáo tìm con trong khi con đang ngồi học trong lớp. Mẹ bảo con không nói với mẹ, nhưng ko phải thế, con nói với mẹ hàng trăm, hàng nghìn lần, nhưng mẹ có lắng nghe con đâu.

    Con đã nghĩ là, mẹ không nghe thì con không nói nữa. con sẽ im lặng và sống tốt như bao nhiêu lâu nay. Nhưng mẹ ơi, bây giờ con không thể chịu nổi nữa rồi, con quá mệt mỏi rồi.

Tuesday, 22 July 2008

  • A Strange Person !!!

    Trong cuộc sống của chúng ta. mỗi người đều có những người để chia sẻ.

    đó có thể là

    một mái ấm gia đình để luôn được che chở.........

    một người bạn để tâm sự chuyện vui buồn, để giúp đỡ nhau trong cuộc sống...............

    một người yêu để có thể nương tựa............

    .............

    Nhưng hãy tưởng tượng xem, một lúc nào đó, khi chúng ta ko có những người như thế.

    Khi mình có niềm vui, có nỗi buồn, mình cần được chia sẻ mà không tìm được người để chia sẻ những giây phút ấy. Cảm giác của mình ra sao? Chịu nổi trong một giờ không?

    Vậy mà có những người phải chịu như vậy hàng chục năm và..... có khi là cả cuộc đời.

    Những năm tháng đó, dù là niềm vui cũng trở thành nỗi buồn.

    Vui một mình.....buồn một mình....cười một mình.....khóc một mình.....

    Dường như mình quá khác người hay sao vậy?

    Không một ai, ko ai cả, ko có ai để mình có thể trải lòng ra, ko có ai thật sự muốn lắng nghe mình .

    Hay mình không chịu chia sẻ? Ko, ko đúng. Vì mình ko muốn chia sẻ với người chỉ lắng nghe mà không thấu hiểu.

    Để bấy lâu nay, niềm vui, nỗi buồn, lo âu cũng giấu trong lòng.

    Một con bé, mà không có ai hiểu được.

    Tự nghĩ lại cũng thấy mình khác người thật,

    Thích những thứ mà không ai thích.

    Yêu những người mà không ai yêu.

    Làm những điều người ta ko bao giờ làm.

    Vì thế, vì thế mà mình không có những người cùng sở thích, cùng ý tưởng.

    Không có ai cũng đúng thôi.

    Dù ...cũng có những người thấy thương mình, họ lắng nghe mình nói, nhưng tất cả những gì người ta làm, chỉ là giúp mình vui lên chứ không phải là cùng buồn với mình.

    Ngốc !!!!  Người ta làm thế là đúng phải không? Có ai muốn người ta phải buồn vì mình?

    Và vì nghĩ vậy, mình lại không nói nữa, mình cười theo người ta, lại vui như chưa bao giờ biết buồn là gì.

    Nhưng...người ta nói rằng:

    "Những gì bạn nhìn thấy trên thế giới này, không phải là tất cả,

    đằng sau nụ cười là rất nhiều giọt nước mắt"

    Nhưng...không sao cả. Cuộc sống lúc buồn lúc vui.

    Và mình ...sẽ vẫn là mình. A Strange Person.

    Mình hãy cứ sống với cái thể giới tươi đẹp của mình, với những thứ mình thích, những người mình yêu, dù có thể người ta ko biết đến mình. Trên thế giới này, ko phải chỉ có một mình mình, còn nhiều người như mình, chỉ là mình chưa gặp thôi. Hãy cứ tin tưởng vào cuộc sống này, hãy sống tốt, hãy kiên nhẫn chờ đợi........Cuộc sống sẽ ban tặng cho mình điều mình mong muốn.

    I LOVE YOU, BEAUTIFUL LIFE!

     

     

     

     

     

Wednesday, 21 May 2008

  • Không bik tên gì (^ ^)

    Bi giờ là cuối tháng 5 rùi. Giờ là mùa hè, mùa của phượng đỏ, của bằng lăng tím và cũng là mùa chúng ta phải chia tay nhau. Những ngày tháng học chung với nhau đã qua đi mà hem ai bik nó có thể trôi nhanh như vậy.

    Đối với mình, nói chia tay nhau cũng không đúng vì mới học có lớp 11 thôi, chia tay nhau vài ngày rùi lại gặp nhau mà. Nhưng cái cảm giác của sự chia tay cũng đang tới dần dần, vì 11 qua nhanh như vậy rùi cũng tới lúc 12 hết thui. Lúc đó, mình cũng như các anh chị 12 bi giờ, là lúc chia tay, là lúc luyến tiếc những kỷ niệm, là lúc phải đối mặt với kỳ thi.

    Mấy hum nay, đi học mà không có phải học gì hết trơn, cuói kỳ mà. Đấy cũng là lúc mà mình lại nghĩ nhìu hơn. Đứng bên cửa sổ mà nhìn xuống sân trường, sân trường thiệt đẹp, không có cái sân trường nào đẹp như sân trường mình. Mình đứng đó ngắm hoài không thấy chán. Đứng ngắm trời xanh, với bóng cây, với nắm vàng. . đó là lúc nghĩ nhìu chuyện, mình cảm thấy cuộc đời thiệt đẹp, ít ra thì ngay trong những ngày này vì mình cảm thấy có nhìu niềm vui tới với mình. Mong seo ngày nào cũng vậy, thật thanh thản, thoải mái. Cuộc đời lúc nào cũng vui vậy có phải tốt không???. hihi . Mà ước gì ngôc vậy ta? Đời mà không có vui có buồn thì đâu có phải là cuộc đời nữa.

    Thui, " hum nay ta cứ vui, chắc đâu ngày mai vẫn thế" hihi  

     

     

Thursday, 15 May 2008

  • ôn thi ....

    hum nay kết thúc thi học kỳ 2. sao mà thấy cái lần thi này nó vất vả kiểu gì ấy. khác hẳn với mọi lần thi káhc. mà thời gian trôi cũng nhanh quá đi, 3 ngày thi trôi vèo cái hết. Mấy hôm thi thiệt là vất vả, cả đêm thức trắng với đống bài tập. Mình đứng trước cuộc thi với quyết tâm đầy mình, và cuối cùgn cũgn hoàn thành khá tốt. mỗi ngày ôn thi thiệt là vất vả, nhưng với lòng quyết tâm thì cũng cố được. Lần ôn thi này mình mới thấy cái vất đó, mà thấy sao buồn cười lém

    bắt đầu ôn thi với không khí rất quyết tâm. học rất vào

    DSC03101

    roài sau đó là nhăn mặt, đăm chiêu với mấy bài khó,

    DSC03094 DSC03096

    cuối cùng, thì ngủ gục trên đống sách vở cao ngất trời

    DSC03112

     

    học thi vất vả mà cũng hay. ôn thi từ trước tới giờ vẫn vậy, vất vả và mệt mỏi. cố lên, còn nhiều lần ôn thi típ nữa, hãy biến những ngày tháng ôn thi ấy thành những ngày vui vẻ, để đạt hiệu quả cao trong học tập nhé. hihi

hippomyta

  • Visit hippomyta's Xanga Site
    • Name: Hang
    • Birthday: 11/3/1991
    • Gender: Female
    • Member Since: 9/24/2006

Pulse

hippomyta has no pulse!...

About Me

  • I am a student. I want to make many friends. thank you

Memories (5)

  • hippomyta
    today, một ngày thậy buồn và cũng rất vui. Mẹ và mình đi chơi Tết. Mình chưa bao giờ vui như vậy, nhớ mãi ngày này.(29 tết Mậu Tý) ^-^
  • hippomyta
    Đêm giao thừa vui quá. mình cùgn bạn bè cùng đón giao thừa, cùng xem pháo hoa, và cùng đi ăn. Chưa bao giờ mình cảm thấy vui như vậy. Mặc dù đi chơi tối cũng hơi sợ chút. Đêm qua 1h hơn về đến nhà. Cuộc vui đã tàn nhưng dư âm, ký ức mà nó mang lại cho mỗi người sẽ mãi mãi không bao giờ phai
  • hippomyta
    24/12/2005 một ngày giáng sinh vui vẻ để bắt đầu cho một câu chuyện buồn. mình và Bảo Linh không còn nhìn mặt nhau nữa, cuộc chia tay bạn bè đầu tiên trong đời, cảm giác buồn bã nhưng rồi mình cũng trải qua để biết trân trọng hơn nữa tình bạn mà mình đang có
  • hippomyta
    15/4/2006. tập đầu tiên của love is all around được phát sóng và... mình ngất ngây con gà tây vì miss Kim. thích cô từ đó. tới nay là bao nhiêu lâu rồi nhỉ??? 2 năm. thời gian trôi quá nhanh.....
  • hippomyta
    hè năm lớp 5. Hằng được thưởng học sinh giỏi bằng việc mua một chiếc đầu đĩa. Hồi đó sung sướng lắm. và rồi như tình cờ mà chẳng bất ngờ, chị mang cho một chiếc đĩa hát có Mỹ Tâm và Thanh Thảo. nghe sis Tâm hát hay quá thích liền. chị Tâm ơi. yêu chị nhiều, dù chị em mình có lúc o cận kề nhau, em có

Chatboard (1)

  • hippomyta
    Where: Bắc Giang City When: 2008 Đêm giao thừa vui quá. mình cùgn bạn bè cùng đón giao thừa, cùng xem pháo hoa, và cùng đi ăn. Chưa bao giờ mình cảm thấy vui như vậy. Mặc dù đi chơi tối cũng hơi sợ chút. Đêm qua 1h hơn về đến nhà. Cuộc vui đã tàn nhưng dư âm, ký ức mà nó mang lại cho mỗi người sẽ
  • hippomyta
    hôm nay là mùng một tết Mậu Tý 2008. chúc mọi người một năm mới tràn đầy niềm vui, hạnh phúc, mạnh khỏe và thành đạt.
  • hippomyta
    When: 2005 24/12/2005 một ngày giáng sinh vui vẻ để bắt đầu cho một câu chuyện buồn. mình và Bảo Linh không còn nhìn mặt nhau nữa, cuộc chia tay bạn bè đầu tiên trong đời, cảm giác buồn bã nhưng rồi mình cũng trải qua để biết trân trọng hơn nữa tình bạn mà mình đang có (imported from memories)
  • hippomyta
    When: 2008 today, một ngày thậy buồn và cũng rất vui. Mẹ và mình đi chơi Tết. Mình chưa bao giờ vui như vậy, nhớ mãi ngày này.(29 tết Mậu Tý) ^-^ (imported from memories)
  • hippomyta
    When: 2002 hè năm lớp 5. Hằng được thưởng học sinh giỏi bằng việc mua một chiếc đầu đĩa. Hồi đó sung sướng lắm. và rồi như tình cờ mà chẳng bất ngờ, chị mang cho một chiếc đĩa hát có Mỹ Tâm và Thanh Thảo. nghe sis Tâm hát hay quá thích liền. chị Tâm ơi. yêu chị nhiều, dù chị em mình có lúc o cận kề
  • hippomyta
    Where: Bắc Giang When: 2005 15/4/2006. tập đầu tiên của love is all around được phát sóng và... mình ngất ngây con gà tây vì miss Kim. thích cô từ đó. tới nay là bao nhiêu lâu rồi nhỉ??? 2 năm. thời gian trôi quá nhanh..... (imported from memories)